Mì mala cốc: ngon muốn uống sạch… mà natri căng quá | Tiểu miến Trùng Khánh
Soi bao bì Tiểu miến Trùng Khánh trước đã

Chào mọi người, lại gặp nữa nè.
Dạo này ở Hàn vẫn còn “cuồng” mala. Mấy năm trước lẩu mala rồi mala xào nổi rần rần, giờ tới cả mì cốc ở cửa hàng tiện lợi cũng đầy loại nền mala. Cứ tưởng trend qua rồi… mà nhìn ngoài đường quán mala vẫn nhiều, người ta vẫn đi ăn đều đều luôn.
Mình cũng mê mala nên từ lẩu tới đồ xào rồi mì cốc mình thử khá nhiều. Hôm nay ghé siêu thị tự nhiên thấy một món nổi bật: Tiểu miến Trùng Khánh. Trùng Khánh thì kiểu được gọi là “đất tổ” của mala chung với Tứ Xuyên ấy… nghe tên đã thấy có mùi “chơi lớn” rồi, thế là cầm luôn.
Ok, vào review cho đàng hoàng nha.
Nhìn bao bì trước: phong cách Trung Hoa, chữ in cho thị trường Hàn. Nội dung đại khái kiểu “nước dùng mala cay the, sợi tiểu miến ủ nhiệt cao không chiên” gì đó. Khối lượng 127g.
Trước mình từng review một loại miến mala kiểu Haidilao, đoán là sản xuất tại Trung Quốc. Nhưng em này hơi khác. Nhìn kiểu hàng do công ty Trung Quốc làm rồi đóng gói lại cho thị trường Hàn ấy, vibe vậy.
Thông tin dinh dưỡng: natri là điểm phải để ý

Mặt bên bao bì. Tổng 127g là 439kcal. Và phần phải nhìn thẳng vào sự thật là natri: 3.264mg, tức khoảng 163% mức khuyến nghị một ngày. Ủa… hơi quá nha. Ngon thì ngon đó, nhưng natri cao thật nên mình khuyên ăn cái phần topping/miến là chính, còn nước thì đừng cố uống hết.

Nó còn có cái thang so sánh natri riêng nữa. Kim lên tới vùng đỏ luôn… nhìn là hiểu. Ăn ngon mỗi ngày kiểu này chắc sức khỏe không vui đâu.
Ăn natri quá nhiều có thể liên quan tới huyết áp cao hay bệnh tim mạch nữa mà. Nếu lỡ muốn ăn thì… uống nhiều nước hơn, vận động “đàng hoàng” luôn, chứ không đùa.
Mở ra coi có gì trong hộp

Full set như này: cốc, một gói tiểu miến đóng riêng, và 3 gói sốt. Gồm sốt lỏng, dầu ớt, và gói rau/đồ khô. Với một món mì cốc thì cấu hình này khá “cứng” đó. Ai không chịu được cay với mặn thì cứ giảm lượng sốt khi cho vào là ổn.
Có điểm hơi lăn tăn: trong cốc không có vạch “đổ nước tới đây” rõ ràng. Nên kiểu phải đổ theo cảm giác. Chắc mình sẽ nhắm khoảng 80% là vừa.
Tiểu miến đóng gói riêng

Sợi tiểu miến được bọc riêng trong túi nilon như này. Mì cốc Trung Quốc hay có kiểu tách riêng sợi như vậy lắm. Còn mì cốc kiểu Hàn/Japan thì thường sợi nằm sẵn trong cốc. Nên nhìn phát thấy khác liền.
3 gói sốt: soi kỹ từng cái



Ba gói sốt đây. Gói đầu tiên là gói bột nền màu bạc. Nói thật là chưa xé ra thì không biết bên trong là gì, kiểu bí ẩn luôn. Nhưng mình đoán nó là phần nền để chỉnh vị nước dùng.
Gói thứ hai mới là “main character”. Sốt dạng lỏng, nhìn xuyên túi thấy ớt bột với mè nổi lềnh bềnh trong dầu. Chưa mở mà màu đã thấy căng rồi… dầu đỏ lắc lư kiểu “tao là linh hồn của món này” ấy.
Gói thứ ba là topping rau khô. Có cải thìa, cà rốt… túi trong suốt nên nhìn rõ hết. Làm trong suốt kiểu này chắc họ tự tin thành phần lắm. Nhìn lượng cũng không tệ đâu.
Quy trình pha: làm thử luôn cho nóng

Bắt đầu pha nha. Mình cho sợi miến và cả ba gói sốt vào cốc rồi đổ nước nóng. Vì không có vạch mực nước nên mình nhắm tầm 80% dung tích cốc. Có vạch thì tiện biết mấy, đằng này phải đoán bằng mắt… hơi hồi hộp.
Nước khoảng 85℃, đậy nắp lại và chờ tầm 3 phút.
Sau 3 phút: mở nắp ra coi sao

Chờ 3 phút rồi mở. Nhưng thật lòng là… nhìn không “lột xác” như mình tưởng. Mình cứ tưởng sẽ kiểu biến hình dramatic, ai dè cảm giác như vẫn là “đổ nước vào đó thôi”. Dầu ớt vẫn nổi, mè với rau vẫn rải rác như cũ. Sợi miến có vẻ mềm hơn chút… chắc phải khuấy mới rõ.
Chất lượng sợi và topping


Mình gắp sợi lên thử. Vì là tiểu miến nên sợi mảnh, nhấc lên là rau với sốt bám theo luôn. Cải thìa vẫn “ra hình ra dạng” hơn mình nghĩ, cà rốt cũng còn thấy form.
Topping của mì cốc nhiều khi khá lèo tèo, nhưng em này thì chất lượng ổn áp. Sốt bám sợi tốt nên nhìn tổng thể cũng ngon mắt nữa.
Ăn thử: vị thế nào mới quan trọng
Giờ nói tới vị nha.
Mình thuộc kiểu thích đồ cay, nên ngay từ trước khi ăn đã thấy có thiện cảm rồi. Vừa mở nắp là mùi mala bốc lên thẳng mũi, kiểu kích thích thèm ăn liền… trời ơi.
Ăn thật thì nước dùng không hề nhạt. Vị mala đậm rõ, khá thỏa mãn. Nhưng vì mùi gia vị mala nó mạnh, ai không chịu được cái kiểu thơm nồng đặc trưng đó thì có thể sẽ thấy khó ăn.
Nếu thấy vị quá mạnh thì có thể giảm gói sốt mala lỏng. Nhưng giảm nhiều quá thì nước sẽ bị “hiền” đi, dễ thành hơi nhạt. Nên cứ chỉnh theo gu của bạn thôi.
Sợi tiểu miến này lại có cảm giác dai hơn kiểu miến mảnh thường thấy. Điểm mình tiếc là lượng sợi có vẻ hơi ít so với lượng nước. Nước thì dư mà sợi thì hết nhanh… kiểu đang ngon mà cái “hết rồi hả?” ấy.
Nước dùng thì gây nghiện thật sự, muốn uống sạch luôn. Nhưng… nhìn lại natri 3.264mg đó. Đúng kiểu “cục natri” luôn. Nên mình phải kiềm chế trong nước mắt. Mà nói thật, nước ngon thiệt.
Tổng kết: có mua lại không?
Tiểu miến Trùng Khánh—kết luận nhanh: mình sẽ mua lại.
Mình ăn khá nhiều mì cốc nền mala rồi, nhưng loại mà ra đúng vị mala đậm kiểu này thì không phải lúc nào cũng gặp. Những hôm thèm lẩu mala mà lười ra ngoài, hoặc đêm muốn ăn gì đó kích thích… món này hợp ghê.
Giá ₩3,500 (약 $2.6 USD / €2.4 EUR) thì tính ra vẫn rẻ hơn nhiều so với một phần lẩu mala. Tầm giá này mà nước dùng “đã” vậy thì cũng đáng.
Mình cũng muốn gợi ý cho người mới thử mala, nhưng có một lưu ý: mùi gia vị mala khá mạnh. Nếu bạn không hợp mùi đó thì ngon tới đâu cũng khó. Nên lần đầu thử thì chuẩn bị tinh thần trước nha.
Mình nghĩ lần sau đi siêu thị mình lại hốt tiếp. Review hôm nay tới đây thôi. Lần sau mình đem món khác lên nữa.
Bài viết này được đăng tải tại https://hi-jsb.blog.