
Mulhoe — Gỏi hải sản nước đá cay the kiểu Hàn với hải sâm, mồng biển
Mục lục
16 mục
Món ăn cứ hè đến là nhớ — Mulhoe
Dạo này trời nóng đến mức mặc áo cộc tay ban trưa vẫn thấy hầm hập. Cứ tầm này là mình lại thèm một món, đó chính là mulhoe — gỏi hải sản lạnh kiểu Hàn. Cá sống tươi trộn với sốt cay chua, rồi chan nước dùng lạnh buốt vào, thả thêm mấy viên đá lềnh bềnh, húp thìa đầu tiên là thấy cái nóng tan biến luôn. Thật ra đây là chuyện khá lâu rồi. Chắc cũng hơn mười năm trước, đầu hè mình cùng thằng bạn ghé một quán ở gần Sintanjin, Daejeon (một thành phố lớn ở miền trung Hàn Quốc) ăn tô mulhoe mà đến giờ vẫn không quên nổi. Hôm nay mình kể lại câu chuyện đó nhé.
Trước khi mulhoe ra — Món phụ khai vị

Trước khi mulhoe ra thì quán bưng món phụ lên trước — nghêu hấp sốt kem. Một đĩa trắng chất đầy nghêu, bên trên sốt kem sánh mịn chảy tràn. Mình không ngờ quán gỏi hải sản mà lại có món kiểu này. Thằng bạn gắp một con, tách vỏ rồi bảo "ngon phết" xong cứ thế tự mình ăn liên tục.

Ốc đá — một loại ốc nước ngọt nhỏ xíu — cũng được dọn kèm, rim cùng ớt khô nên vừa mặn mặn vừa hơi cay cay. Dùng tăm khều ruột ra ăn, cứ bốc hoài không dừng được. Nhưng lượng hơi ít, một đĩa hết veo, mulhoe chưa ra mà đã hết đồ nhấm nháp rồi.
Mulhoe cuối cùng cũng ra — Ấn tượng đầu tiên

Cuối cùng mulhoe cũng ra bàn. Trong chiếc bát thủy tinh trong suốt, cà rốt thái sợi, dưa leo, bắp cải tím, lê, lá mè (tía tô Hàn Quốc), bắp cải xanh được xếp vòng quanh, còn phần hải sản thì nằm giữa — gỏi cá và hải sản trộn sốt cay rắc mè trắng lên trên. Màu sắc rực rỡ đến nỗi mình ngắm một hồi mới dám gắp. Bước tiếp theo là chan nước dùng lạnh vào rồi trộn đều, nhưng chuyện đó mình kể sau nhé.
Mulhoe là gì?
Mulhoe là gì?
Gỏi hải sản nước đá cay kiểu Hàn
Nền tảng — Gỏi cá tươi sống
Cá thịt trắng như cá bơn, cá vược được thái lát mỏng rồi trộn với cho-gochujang — một loại sốt ớt chua cay làm từ tương ớt pha giấm. Đôi khi có thêm hải sâm và mồng biển (hải tiêu) đi kèm.
Rau củ — Topping đủ sắc màu
Dưa leo, cà rốt, bắp cải, bắp cải tím, lá mè, lê — tất cả thái sợi mảnh xếp quanh mép bát. Độ giòn của rau khi trộn cùng gỏi cá tạo nên hương vị khác biệt ở mỗi miếng.
Nước dùng — Lạnh buốt như đá
Nước dùng nấu từ cá cơm khô và tảo bẹ kombu, để lạnh rồi chan vào. Nhiều quán còn thả đá viên lềnh bềnh — chính cái nước mát lạnh này là lý do ai cũng tìm mulhoe mỗi khi trời nóng.
Cách ăn — Trộn đều rồi húp
Cho cơm hoặc mì somen vào, trộn đều cùng sốt rồi múc ăn bằng thìa. Húp sạch nước đến giọt cuối mới đúng kiểu.
Món ăn theo mùa mà người Hàn tìm đến đầu tiên khi hè về
Hải sản trong mulhoe — Hải sâm, mồng biển, thịt sò

Mình chụp cận hơn chút. Cục đen đen ở giữa là hải sâm — loại có kết cấu mềm nhũn nhũn mà người thích thì nghiện, người ghét thì né xa. Bên cạnh, miếng cam cam trộn sốt chính là mồng biển (còn gọi là hải tiêu) — khi cho vào miệng thì vị biển bùng lên khắp khoang miệng, ai lần đầu ăn đều phải giật mình. Thằng bạn mình đúng như vậy luôn. Nó chưa ăn mồng biển bao giờ, gắp một miếng bỏ vào miệng xong trợn mắt hỏi "cái gì mà vị lạ thế?" Mình hỏi ngon hay dở, nó đáp "…cả hai." Thịt sò thì thái mỏng nằm lẩn giữa lớp sốt, nhai lên dai dai mà có chút vị ngọt thanh, trong ba thứ thì đây là loại dễ ăn nhất. Hải sâm, mồng biển, thịt sò — ba thứ này nằm xen giữa rau củ nên mỗi lần múc thìa lên là không biết sẽ vớt được gì, cũng vui ra phết.
Ốc xà cừ và lê

Đây là ốc xà cừ thái lát mỏng. Mặt cắt tròn tròn với viền đen rõ ràng — đặc trưng của ốc xà cừ. Nhai vào dai giòn mà vị bùi bùi đọng lại khá lâu. Bên cạnh, thứ vàng nhạt thái sợi chính là lê — giòn rụm và ngọt nhẹ, khi trộn chung với sốt cay thì như "reset" lại cả vòm miệng. Ban đầu mình hơi ngạc nhiên vì sao gỏi hải sản lại cho trái cây, nhưng ăn một lần rồi thấy thiếu nó là trống vắng lắm.
Mồng biển và hải sâm — Nguyên liệu gây tranh cãi


Mình zoom vào phần giữa tô chụp lại. Miếng cam cam sần sùi là mồng biển, miếng đen bóng trơn trượt là hải sâm, bên trên rắc mè trắng trông cũng khá bắt mắt. Nhưng thú thật, với người lần đầu nhìn thấy thì hình thức hơi... choáng. Bạn mình lúc đó cũng hỏi "cái này ăn được thật hả?" mà.
🟠
Mồng biển (Meongge)
Biệt danh "dứa biển" vì lớp vỏ sần sùi
Hình dạng
Bên ngoài là lớp vỏ cam sần sùi, chỉ lấy phần thịt bên trong để ăn. Trong mulhoe thì đã được trộn sốt sẵn.
Vị
Miếng đầu tiên là hương biển tràn ngập khoang miệng. Vừa ngọt nhẹ vừa hơi đắng hậu, một kiểu vị umami rất lạ. Ai thích thì nghiện, ai ghét thì không thèm đụng đũa.
Kết cấu
Mềm, hơi nhũn nhũn. Không hẳn là dai mà gần như tan trên lưỡi hơn.
Mức độ gây tranh cãi
★★★★★ Cực đoan hai phe
Ngay cả người Hàn cũng chia rẽ ghê gớm với nguyên liệu này.
⚫
Hải sâm (Haesam)
Biệt danh "nhân sâm biển" vì giá trị dinh dưỡng
Hình dạng
Bề mặt đen bóng, trơn trượt, có những nốt sần li ti. Trong mulhoe được cắt miếng vừa ăn.
Vị
Thú thật thì bản thân nó gần như không có vị gì — nhạt đến mức vô vị. Nhưng khi ăn cùng sốt thì nó hút trọn vị sốt vào.
Kết cấu
Đây mới là điểm then chốt. Dẻo dẻo mà lại nhũn nhũn, khó mà so sánh với thứ gì khác. Nói hay thì là "độc đáo", nói thẳng thì có người bảo "ghê ghê".
Mức độ gây tranh cãi
★★★★☆ Kết cấu quyết định tất cả
Phần đông không ăn được là vì cái cảm giác nhũn nhũn đó, chứ không phải vì vị.
Rau củ trong mulhoe — Lá mè, bắp cải, cà rốt và cả trái cây
Lá mè — Loại rau khiến người nước ngoài "chào thua"

Lá mè (kkaennip) thái sợi chất đầy một góc tô. Với người Hàn thì đây là loại rau quen thuộc vô cùng — ăn thịt nướng thì cuốn, làm banchan (món phụ) cũng có, mulhoe cũng không thể thiếu. Nhưng lá mè cũng là thứ gây tranh cãi. Người Hàn thấy thơm lừng, còn người nước ngoài thì thường thấy mùi quá nồng, ban đầu hay từ chối. Vợ mình hồi mới sang Hàn cũng ngửi mùi lá mè xong bảo "cái này thuốc bắc à?" rồi gạt sang một bên đĩa. Giờ thì không có lá mè là buồn luôn. Cũng mất nửa năm mới quen được. Trong mulhoe, hương lá mè khi trộn với sốt cay có vai trò khử mùi tanh của hải sản. Bỏ ra mà ăn thử là thấy vị khác hẳn liền.
Bắp cải và cà rốt

Bắp cải với cà rốt thì khỏi cần giới thiệu nhiều nhỉ. Thái sợi mảnh rải lên, khi trộn vào thì thêm độ giòn sần sật. Nếu không có hai thứ này, chỉ còn hải sản với sốt thì ăn chán nhanh lắm. Có cái để nhai nên mình húp hết cả tô mà không thấy ngán.
Táo và dưa leo

Táo cũng được thái sợi mảnh như que diêm cho vào. Lúc nãy đã có lê, giờ thêm táo nữa nên vị ngọt khá phong phú. Giữa những miếng sốt cay, vị ngọt mát của trái cây cứ xen vào, giống như cách "làm mới" vòm miệng liên tục vậy. Phía sau mấy sợi xanh nhạt là dưa leo — chuyên gia giòn sần sật. Ban đầu mình không ngờ mulhoe lại cho nhiều rau củ và trái cây đến thế, nhưng ăn rồi mới thấy mỗi thứ đều có nhiệm vụ riêng của nó.
Bắp cải tím và hành tây

Bắp cải tím với hành tây cũng thái sợi chiếm một góc. Bắp cải tím màu tím đậm rực rỡ, giúp tô mulhoe nhìn đẹp mắt hơn hẳn. Hành tây trắng thái sợi nằm kế bên, khi trộn vào thì vị cay nồng nhẹ xộc lên, hợp với sốt bất ngờ.
Cách ăn mulhoe — Chan nước dùng rồi trộn đều

Giờ mình chỉ bạn cách ăn mulhoe nhé. Chan nước dùng lạnh vào rồi trộn xoay xoay. Cái hình thức đẹp đẽ lúc nãy bay đâu mất, giờ trong nước đỏ cay lè lè, rau củ với hải sản quấn vào nhau thành một món hoàn toàn khác. Thú thật hình thức thì trước khi trộn đẹp hơn nhiều, nhưng vị thì phải ở trạng thái này mới là "chân ái." Múc một thìa lớn lên — hải sâm, mồng biển, táo, lá mè dính cả vào — cho vào miệng, tất cả hòa quyện, vừa cay vừa mát bùng nổ cùng lúc. Bạn mình nhìn mình trộn xong kêu "trời ơi lúc nãy đẹp vậy sao giờ thành thế này?" Mình bảo mulhoe phải ăn kiểu này, nó tiếc hùi hụi.

Dùng muôi xúc từ đáy lật lên trộn đều. Sốt lắng xuống dưới nên chỉ khuấy bên trên thì không đều được. Lật vài lần là cà rốt, táo, lá mè đều khoác lên mình lớp sốt đỏ, lúc này mới thành tô mulhoe đúng nghĩa. Tuy nhiên, sốt hơi mặn. Chan nước dùng vào thì pha loãng bớt, nhưng vài thìa đầu mình thấy vị mặn xộc lên trước, hơi gắt.
Mì somen trong mulhoe — Phần kết viên mãn với nước thừa

Ăn mulhoe gần hết rồi thì gọi thêm somen — loại mì sợi mảnh làm từ bột mì — cho vào phần nước còn lại mà chan ăn, đây mới là cách kết thúc đúng điệu. Mì được cuộn thành từng cuộn nhỏ bày trên đĩa, rắc chút mè trắng lên. Thả vào nước mulhoe rồi trộn đều, nước cay thấm vào từng sợi mì, thành một bữa ăn hoàn toàn mới. Bạn mình còn bảo thích phần mì này hơn cả mulhoe. Nước dùng lúc này đã ngấm hết vị hải sản nên khác xa so với mì somen trộn sốt thông thường.
Khi cho somen vào nước mulhoe


Lượng mì nhiều hơn mình tưởng. Lúc đầu ham nên đổ hết vào một lần, ăn đến cuối hơi ngán. Lẽ ra cho phân nửa trước rồi thêm sau thì ngon hơn, nhưng hồi đó đâu biết. Nhìn cục mì trắng nổi lềnh bềnh trên nước đỏ, khi gắp lên thì kéo theo cả mấy miếng rau vụn với hải sản lắng dưới đáy, y như được ăn mulhoe lần hai vậy.
Hai người ăn hết khoảng 80.000₫ mỗi suất, và đường về
Ra về mình hỏi bạn thấy sao, nó bảo "trừ mồng biển ra thì ngon hết." Cuối cùng mồng biển nó vẫn không quen được. Mình thì ngược lại, thích mồng biển nhất. Cùng một tô mà mỗi người gắp mỗi thứ khác nhau — chắc đó chính là cái hay của mulhoe. Hai đứa gọi mulhoe cộng thêm somen, tổng khoảng 40.000 won (tầm 700.000–750.000₫), với lượng hải sản như vậy thì không tiếc. Trên đường về cả hai đều im lặng — không biết vì no quá hay vì nước dùng mát lạnh làm người lừ đừ buồn ngủ. Tiện nói luôn, quán hồi đó giờ đã đóng cửa rồi, nhưng khu vực Daejeon vẫn có rất nhiều quán mulhoe, bạn tìm trên mạng là ra ngay. Giờ cứ mỗi khi trời bắt đầu nóng là mình lại nhớ tô mulhoe năm ấy.