
Tiệm Bánh Hàn Quốc Siêu To — Từ Bánh Mì Đến Bánh Kem Một Vòng
Mục lục
14 mục
Vì sao Daejeon lại thành "thủ đô bánh" của Hàn Quốc?
Nhắc đến Daejeon bây giờ thì không thể không nói chuyện bánh trái. Ai nghe mình bảo đi Daejeon cũng chêm một câu: "Ở đó nhiều tiệm bánh lắm đấy." Mà đúng thật, thành phố này có kha khá tiệm bánh chất lượng. Tiệm bánh Hàn Quốc thường hay kết hợp kiểu bánh châu Âu với nguyên liệu bản địa, tạo ra những combo mà bạn không bao giờ đoán trước được — kiểu như lấy công thức Pháp rồi "nhét" thêm hạt dẻ Hàn hay bột gạo vào vậy đó. Và Daejeon thì văn hóa bánh phát triển đặc biệt mạnh, cái hình ảnh "thành phố bánh" giờ gần như đã gắn chặt rồi. Nên mỗi lần có dịp ghé Daejeon, mình lại thấy kiểu gì cũng phải tạt vào một tiệm bánh mới chịu. Hè vừa rồi có việc ghé Daejeon, và nơi mình tìm đến là Harehare chi nhánh Gasuwon — một tiệm bánh lớn nằm ở khu vực phía tây thành phố.
Harehare chi nhánh Gasuwon

Tòa nhà khá to. Nằm ngay góc ngã tư nên từ xa đã thấy cái logo hình mặt trời nổi bật rồi. Bên ngoài kết hợp gạch và bê tông, nhìn chắc chắn hơn mình tưởng. Nói thật trông không giống tiệm bánh lắm, mà giống cái select shop hay concept store gì đó. Mình đậu xe ở bãi công cộng gần đó rồi đi bộ qua.

Nhìn qua cửa kính thì ấn tượng đầu tiên là: nhỏ hơn tưởng tượng. Với cái tên tuổi và mặt tiền hoành tráng vậy, mình cứ nghĩ bên trong rộng mênh mông, nhưng bước vào thì không hẳn. Mấy quầy trưng bày xếp san sát nhau, bánh bày kín kẽ, chỉ cần tầm chục người là không gian đã chật. Tuy vậy, cách sắp xếp khay bánh khá gọn gàng, khách dùng găng tay nilon tự chọn chứ không dùng kẹp, nhìn cũng ngăn nắp.
Quầy trưng bày đầu tiên
Bánh melon cream và bánh hành lá kiểu pretzel



Vừa bước vào đã đứng khựng trước quầy đầu tiên. Mình đâu có nghĩ trước sẽ mua gì. Bánh melon cream chiếm hơn nửa quầy, bên cạnh là một loại gọi là "bánh dâu tây kiểu Nhật" — dâu tây và kem phủ lên trên mặt bánh. Bảng giá ghi 5.000 won (khoảng 95.000₫), còn bánh melon cream thì 3.200 won (khoảng 61.000₫). Lúc đầu hơi lẫn vì giá ghi không có đơn vị, nhưng tính ra là đơn vị nghìn won.
Sang quầy kế bên thì có croissant trái cây theo mùa. Dâu tây đặt lên croissant rồi rắc đường bột, nhìn khá "lố" về mặt hình thức. Mochi dâu tây cũng có. Ngắm một lúc thì thấy rõ ràng menu được thiết kế theo mùa dâu tây.
Nhưng bánh hành lá kiểu pretzel (jukpa pretzel) thì khá bất ngờ. Tiệm bánh mà lại có bánh donut phủ hành lá với mayo? Giữa một rừng bánh ngọt, mỗi mình nó mặn mặn chen vào, nằm cạnh mấy chiếc sandwich gói giấy báo nhìn cũng hợp lạ.


Quầy trưng bày chia làm hai khu. Một bên chủ yếu bánh ngọt — có loại dài giống éclair, bánh soboro, bánh xúc xích xếp chồng lên nhau. Kệ trên cùng bày mấy ổ bánh lớn nướng kiểu mộc mạc, cao đến mức mình tự hỏi khách có với tay được không.
Khu bánh yakisoba

Vòng sang quầy mở thì lại khác hẳn. Croissant, bánh giống apple pie, bánh pizza, bánh mì gối đóng gói, sandwich — tất cả trộn lẫn trên một bàn. Không phân loại gì hết, cứ như kiểu "đây là nơi có bánh, thế thôi". Giữa đống đó còn thấy mấy gói bánh dán nhãn gạo, chắc là bánh làm từ bột gạo. Ban đầu mình định mua có một cái, nhưng đến đây thì chọn càng lúc càng khó.




Từ khu này bắt đầu mờ ranh giới giữa tiệm bánh và quán ăn vặt. Ở Hàn Quốc có khái niệm "mặn ngọt mặn ngọt" (단짠단짠) — tức là vị ngọt và mặn cứ xen kẽ liên tục, giống kiểu mình ăn snack mặn xong lại thèm ngọt và ngược lại vậy đó. Chiếc bánh mang tên "mặn ngọt hành lá" đúng như cái tên: phô mai nướng vàng giòn trên mặt, mùi thơm kéo nước miếng. Còn cream cheese hotteok-scone giá 4.200 won (khoảng 80.000₫) thì tên đã khó hiểu mà hình dạng cũng khó hiểu — không biết là hotteok (bánh rán đường Hàn Quốc) hay scone nữa, tròn dẹt xếp cỡ hai chục cái thẳng hàng.
Nhưng bánh yakisoba mới là cái khiến mình dừng lại. Mì xào yakisoba nhét vào giữa ổ bánh mì — đây là combo rất phổ biến ở Nhật, kiểu như bạn lấy mì xào rồi kẹp vào bánh mì mềm vậy. 3.800 won (khoảng 72.000₫), bên cạnh còn có bánh cream soba — mì trộn sốt kem nhét trong bánh, dán sticker sản phẩm mới. Mình đứng ngắm cái này khá lâu.
Castella và bánh hạt dẻ mammoth


Ngay cạnh quầy tính tiền có cái này. Castella khắc logo Harehare — từng chiếc một đều có logo in trên mặt, bản bơ và bản socola bày cạnh nhau. Castella là loại bánh bông lan kiểu Nhật, xốp mềm và thơm bơ. Mua lẻ từ 5.600 đến 6.100 won (khoảng 106.000–116.000₫), mua set thì 12.200 hoặc 12.700 won (khoảng 232.000–242.000₫). Khách mua làm quà tặng thường chọn ở đây, vì chỉ cần cái logo khắc trên mặt là trông đã sang hơn hẳn bánh thường.

Đây là bánh mammoth hạt dẻ hoài niệm — món mà nhiều người nhắc đến khi nói về Harehare. 5.600 won (khoảng 106.000₫). Nhìn mặt cắt bên hông thấy kem tươi và một lớp nhân (có vẻ là đậu đỏ hoặc mứt dâu) xếp từng tầng giữa các lớp bánh mì. Ở Hàn có loại bánh mammoth kiểu cũ — ổ bánh mì gối dày, nặng, nhồi đầy kem tươi bên trong, bán ở mấy tiệm bánh xóm ngày xưa. Đây là phiên bản nâng cấp của loại đó. Có dán nhãn bảo quản lạnh nên mang về nhà được.
Khu bánh healthy
Bánh mì hạt dẻ, campagne và bagel



Tủ kính phía đối diện thì không khí khác hẳn. Ở đây có khu bánh healthy riêng. Bảng thông báo ghi rõ: không bơ, không trứng, không đường — bên dưới bày các loại bánh mì lúa mạch đen, baguette trông nặng trịch. Có loại cho thêm nam việt quất, có loại nướng giòn như cơm cháy. Cái dán sticker "sản phẩm bán chạy" hình như là bánh campagne nam việt quất phô mai, lúc mình đến chỉ còn vài ổ.
Bánh mì gối hạt dẻ Gongju — Gongju là vùng nổi tiếng về hạt dẻ ở Hàn Quốc — xếp hàng trong khuôn giấy, miếng hạt dẻ nhô lên khỏi bề mặt bột, thoang thoảng mùi quế. 6.000 won (khoảng 114.000₫). Bên cạnh là bánh campagne bắp phô mai — loại bánh vỏ dày kiểu làng quê Pháp nhưng ở đây thêm bắp ngọt và phô mai. Nhìn mặt cắt thấy ruột vàng khá đặc, cũng 6.000 won.
Bagel hành tây thì dán sticker bestseller kèm hướng dẫn "đông lạnh rồi ăn lạnh sẽ ngon hơn". 4.600 won (khoảng 87.000₫), mè đen trộn trong bột nhìn rõ từ bên ngoài, trông nặng tay. So với bagel ở nhiều tiệm bánh khác thì cái này không hề nhỏ.
Những góc khiến mắt không rời nổi




Định dừng lại mà không dừng nổi.
Bánh gateau nhân marshmallow lọt vào tầm mắt. Tròn dẹt, phủ kín bột dừa, bên trong là bánh socola gạo và marshmallow theo bảng mô tả. 3.800 won (khoảng 72.000₫). Dán sticker bestseller, chắc bán chạy lắm.
Khay bên cạnh bày ổ bánh dài trông như vừa ra lò, mè dính kín mặt, ghi "basil cà chua". 5.900 won (khoảng 112.000₫). Mô tả ghi bột nguyên cám hữu cơ, thêm basil và cà chua, phết cream cheese. Mùi nướng đang tỏa ra từ đó. Cái này mình phân vân thật sự.
Khu financier cũng khó mà đi ngang. Financier là loại bánh nhỏ hình chữ nhật của Pháp, nướng với nhiều bơ — ở đây bày ba vị trên một đĩa: socola, caramel muối và sung. Mỗi cái 2.900 won (khoảng 55.000₫). Cạnh đó, bánh pizza olive cũng vừa ra lò nóng hổi.



Gần quầy tính tiền có mấy cốc giấy xanh bắt mắt. Scone hạt óc chó nướng ngay trong cốc in logo Harehare. Trên cốc còn in dòng chữ "Sản phẩm xuất sắc ngành bánh Daejeon 2020". Nhìn thoáng qua tưởng cốc kem vì hình dạng giống y.
Rusk giòn rụm đựng trong cốc vòm trong suốt, màu toàn sẫm. 4.800 won (khoảng 91.000₫). Rusk là bánh mì cắt lát nướng hai lần cho giòn tan — bỏ vào cốc bán kiểu này thì ít thấy, nên mình để ý. Kế bên là túi trong suốt dán sticker Harehare, bên trong lát bánh dày cắt đứng, mặt cắt thấy nho khô hoặc trái cây sấy ghim vào — trông giống panettone của Ý. Đặt cạnh cửa sổ nên ánh sáng chiếu vào lát cắt rõ mồn một, nhìn càng thêm thèm.



Có loại bánh dài, xẻ giữa rồi nhồi đầy kem tươi trắng, xếp hàng trên khay. Kem gần tràn ra ngoài, nhưng nhìn thành bên thấy vỏ bánh nướng nhiều lớp giống croissant. Mình không kịp đọc tên nhưng thấy khách xung quanh cứ cầm lên liên tục.
Bánh nhân đậu xanh giá 3.500 won (khoảng 67.000₫). Bột được xẻ thành nhiều rãnh rồi nướng, giữa các khe là nhân đậu xanh màu xanh lục, trên cùng rải hạnh nhân lát — màu sắc khá tươi. Bạn biết bánh đậu đỏ Hàn Quốc không? Đây là phiên bản thay đậu đỏ bằng đậu xanh, về cơ bản vậy. Bánh xúc xích thì cỡ lớn, đầu xúc xích nhô ra ngoài bánh, trên mặt phủ kín hạt gì đó trông như quinoa hoặc ngũ cốc xay thô, nướng giòn.
Khu bánh mì gối




Có một góc riêng chỉ bày bánh mì gối. Bánh mì gối nguyên cám 4.500 won (khoảng 86.000₫), ghi rõ 70% bột lúa mì nguyên cám, màu nâu sẫm hơn hẳn bánh mì thường, nhìn nặng trịch. Bánh mì gối gạo 5.000 won (khoảng 95.000₫) — dùng bột gạo thay bột mì, nướng thành khối sáu ô để xé từng miếng. Bánh mì gối sữa 4.800 won (khoảng 91.000₫), cạnh bên phồng lên lồi lõm, to nhất trong khu — và cũng là loại cơ bản nhất ở đây.
Chỉ đến mua mỗi ổ bánh mì gối thôi chắc cũng mất kha khá thời gian chọn.
Tủ bánh kem



Đúng mùa dâu nên bánh kem toàn dâu tây. Bánh "cánh đồng dâu" giá 39.000 won (khoảng 742.000₫), phiên bản socola dâu 40.000 won (khoảng 760.000₫), phiên bản gạo không gluten thì 30.000 won (khoảng 570.000₫) có ghi rõ gluten-free. Thành bánh để lộ lát dâu tây cắt đôi xếp tầng, nhìn qua kính là thấy hết bên trong.
Cạnh đó có hai loại bánh kem thuần chay (vegan): bánh kem tươi vegan 35.000 won (khoảng 666.000₫) và bánh kem socola vegan 36.000 won (khoảng 685.000₫). Ghi rõ không trứng, không sữa, nhưng nhìn bên ngoài gần như không khác bánh thường. Bảng nguyên liệu ghi dùng kem từ yến mạch. Mình không định mua bánh kem, nhưng đứng trước tủ kính này thì chân cứ dính lại.





Bánh kem nhiều hơn mình tưởng. Mấy chiếc hình thú khá dễ thương — có chiếc 35.000 won (khoảng 666.000₫) phủ kem trắng tròn trịa, gắn dâu tây và việt quất. Bên cạnh là bánh hình thỏ có cả tai 36.000 won (khoảng 685.000₫), rồi bánh kem xoài 34.000 won (khoảng 647.000₫) màu vàng rực nổi bật hẳn.
Bánh kem hình rồng xanh 36.000 won (khoảng 685.000₫) — một con rồng xanh trang trí trên đỉnh bánh. Không biết có phải vì năm đó là năm Thìn (năm con rồng theo lịch âm) hay chỉ đơn giản là thiết kế, nhưng mình nhìn chiếc này lâu nhất. Bánh socola hình trái tim thì 29.000 won (khoảng 552.000₫), rẻ nhất trong các loại bánh kem, đựng trong chén giống chén thủy tinh.
Khu sandwich








Qua khu bánh kem thì đến khu sandwich, và khu này cũng rộng lắm. Sandwich ciabatta gói trong giấy kiểu giấy báo, quấn băng màu, chất đầy khay. Bên phải là sandwich kiểu burger đựng trong hộp nhựa trong xếp hàng riêng. Tiệm bánh mà sandwich nhiều thế này thì hơi bất ngờ thật.
Sandwich ciabatta có mấy loại: gà nướng BBQ, tôm pesto basil, ức gà, mozzarella. Những chiếc lột nửa giấy gói để lộ mặt cắt thì thấy nhân khác nhau rõ — gà BBQ thì sẫm màu kiểu nướng than, tôm basil pesto thì thấy tôm và phô mai xếp lớp.
Sandwich mozzarella có hai dạng: loại gói giấy báo và loại nhồi vào bánh tròn rồi đặt trong hộp nhựa trong. Cái trong hộp thì rau xà lách tràn ra ngoài bánh, nắp hộp trông như sắp bung ra vậy.
Sandwich giăm bông bia (Bierschinken — một loại giăm bông ép kiểu Đức) đựng trong hộp trong, mặt cắt lộ rõ: giăm bông hồng, trứng, xà lách và sốt. Màu hồng của giăm bông nổi bật. Mình đến đây tưởng chỉ mua bánh ngọt, nhưng khu này thì ăn trưa luôn cũng được.
Cookie và quà tặng




Trên bao bì in dòng chữ "Nhà của nhà vô địch World Baking Cup Paris, Pháp". Cookie phủ socola dẹt và cookie tròn rải hạnh nhân lát đựng trong túi trong suốt in logo Harehare — bao bì sẵn sàng tặng luôn không cần gói thêm.
Bên cạnh là các loại cookie đóng gói riêng xếp kín trên khay đen: socola, socola hoàng gia, cookie dừa. Có loại ghi 50% bột gạo. Một số chiếc có logo Harehare khắc trực tiếp lên mặt cookie, nét khắc rõ ràng nên chưa mở bao bì đã biết của tiệm nào.
Một góc bày riêng hộp quà cookie. Hai loại: hộp 5 viên và hộp 8 viên, vỏ hộp xanh dương, bên trong mỗi viên cookie khác nhau đóng gói riêng xếp thẳng hàng. Khách mua quà lưu niệm Daejeon hay quà tặng thường chọn ở đây.
Cuối cùng thì mình chọn gì?



Cuối cùng mình chọn bánh hành lá pretzel và bánh mocha. Giữa một rừng bánh ngọt, cái duy nhất mặn mặn đứng "chống chọi" lại thu hút mình hơn. Bánh mocha đựng trong túi giấy, trên túi ghi "Mocha Bay Bổng" — cái tên tự tin ghê.
Ra ngoài thì nắng gắt hơn tưởng. Mùa hè nên chênh lệch nhiệt độ trong ngoài khá lớn, cầm túi xanh Harehare đi bộ về bãi xe mà mồ hôi đã lấm tấm.
Điểm hơi tiếc là bên trong không có chỗ ngồi ăn đàng hoàng. Ở lối vào có vài chiếc ghế, nhưng nằm ngay lối đi nên ngồi ăn ở đó thì khá ngượng. Thế là mình cầm túi ra, loanh quanh rồi quay về xe.
Lên xe, mở túi bánh hành lá pretzel ra. Mùi hành mặn mặn bốc lên, vợ ngồi ghế phụ quay sang "cái gì đây?" rồi cắn luôn một miếng. Mỗi lần đến tiệm bánh Hàn Quốc là vợ mình lại ngạc nhiên vì mấy combo lạ lùng, nhưng lần này thì không nói gì — lẳng lặng cắn thêm miếng nữa. Không biết đó là khen hay không, nhưng thôi vậy là đủ rồi.
Bánh mocha thì mang về nhà mới ăn. Cái tên "bay bổng" cũng có lý do — kết cấu khá nhẹ. Vỏ ngoài hơi giòn kiểu nướng xém nhẹ, nhưng bên trong mềm xốp. Vị cà phê mocha thoang thoảng thôi, nếu bạn kỳ vọng đậm đà kiểu espresso thì có thể hơi khác.
Đi một vòng hết tiệm mà tốn thời gian hơn mình nghĩ. Mà ngắm bánh thì ở đâu cũng vậy, cứ đi là quên giờ.