
Gợi ý quán cafe ẩn mình ở Rayong, Thái Lan | Review chân thực Elephante Cafe ở Ban Phe trước khi đi Koh Samet
Mục lục
14 mục
Quán cafe xóm ở Ban Phe, Rayong mà mình ghé trước khi đi Koh Samet
Hôm nay mình muốn giới thiệu một quán cafe nhỏ ẩn mình ở khu Ban Phe, Rayong (Thái Lan). Hồi còn sống ở Thái, có lần mình và vợ định đi Koh Samet nên đã đến bến tàu Nuan Thip, nhưng vì còn dư khá nhiều thời gian chờ tàu chạy nên hai đứa quyết định đi dạo tìm chỗ uống nước. Đi bộ men theo con đường biển Ban Phe, tụi mình tình cờ bước vào một tòa nhà nhỏ 2 tầng tên là Quán cà phê Elephante (Elephante Cafe). Đây đúng chuẩn là một quán cafe xóm mà khách du lịch đi Koh Samet hiếm khi rẽ vào. Đến giờ, dù đã về nước, thi thoảng mình vẫn hay nhớ đến nơi này, không phải vì cà phê đâu, mà là vì món bánh kem của quán.
Nói thật, trong suốt thời gian sống ở Thái, mình đã đi không biết bao nhiêu quán cafe rồi. Từ mấy quán cực "chất" ở khu Thong Lo (Bangkok) đến mấy quán ven biển Pattaya, hay cả những quán trên đảo Koh Samet. Nhưng Rayong vốn không phải là khu du lịch sầm uất nên không khí ở đây hoàn toàn khác biệt. Không có cảnh người nước ngoài đông đúc ồn ào; cuối tuần ngồi lọt thỏm giữa những người dân địa phương mặc đồ bộ, xỏ dép lê đi uống nước, cảm giác giống hệt như đang ngồi lê la ở mấy quán "cà phê hẻm" quen thuộc ở Sài Gòn hay Hà Nội vậy. Cảm giác mình không còn là du khách nữa mà như một người thực sự sống ở khu này.
Chỉ cần nhớ kỹ điều này trước khi order cafe ở Thái Lan
Trước khi bước vào quán, có một điều mình phải dặn các bạn. Hệ thống menu cafe ở Thái Lan hơi khác so với các nước khác một chút. Nếu không biết điều này, bạn rất dễ bị "sốc" ngay lần gọi món đầu tiên đấy.
☕ Nhất định phải biết trước khi gọi món ở cafe Thái
Thực đơn cafe Thái ≠ Tiêu chuẩn chung toàn cầu
Cà phê Espresso Espresso
🌍 Trên thế giới — Chiết xuất áp suất cao 30ml, không đường, vị đắng đậm.
🇹🇭 Thái Lan — Thường được tự động thêm sữa đặc, nên ly espresso bưng ra có thể sẽ ngọt ngào béo ngậy (khá giống cà phê sữa đá pha phin của Việt Nam mình).
Cà phê Americano Americano
🌍 Trên thế giới — Espresso + Nước lọc, không đường.
🇹🇭 Thái Lan — Mặc định đã có sẵn syrup đường. Nếu muốn uống không đường, nhất định phải dặn nhân viên là "Mai wan" nhé.
Cà phê Latte Café Latte
🌍 Trên thế giới — Espresso + Sữa tươi đánh bọt, không đường.
🇹🇭 Thái Lan — Thay vì chỉ dùng sữa tươi, họ thường pha kết hợp sữa đặc + sữa tươi bay hơi. Vị cực kỳ ngọt và béo đậm.
Cà phê Yen Kafe Yen
🌍 Trên thế giới — Không có món này (Đặc trưng của Thái)
🇹🇭 Thái Lan — Cà phê đá kiểu Thái. Cà phê đậm đặc + sữa đặc + đường + sữa tươi bay hơi + đá. Vị béo ngậy và siêu ngọt.
Oliang Oliang
🌍 Trên thế giới — Không có món này (Đặc trưng của Thái)
🇹🇭 Thái Lan — Cà phê đen truyền thống, rang hạt Robusta trộn cùng các loại ngũ cốc như bắp, mè, đậu nành. Mặc định có đường, có thể yêu cầu thêm sữa đặc.
⚠️ Mẹo gọi món
Nếu không muốn ngọt → "Mai sai nam tan" = Đừng cho đường
Nếu muốn bỏ sữa đặc → "Mai sai nom khon" = Đừng cho sữa đặc
Chỉnh độ ngọt → Nhiều quán có cho chọn mức 0% / 25% / 50% / 75% đấy.
Việc biết điều này so với không biết mang lại hai trải nghiệm hoàn toàn trái ngược. Hồi mới sang Thái, mình gọi một ly Americano mà lúc nhận lại được một ly ngọt lịm, cứ tưởng người ta làm sai món cơ.
Cà phê Americano Yuzu, nói thật là một hương vị khá khó ngấm
Món mình gọi ở quán này là cà phê Americano Yuzu (chiết xuất quýt Nhật). Thấy nó nằm trong danh sách gợi ý trên menu nên mình mới chọn thử. Ly nước có cấu trúc lớp syrup yuzu màu vàng ươm lắng dưới đáy, bên trên là lớp cà phê Americano. Decor bên trên có lát chanh và một cọng ngò tây. Có vẻ cắm ngò tây lên mọi loại nước uống là "chữ ký" đặc trưng của quán này thì phải. Nhưng thú thật, hương vị món này hơi khó để cảm nhận. Vị đắng của cà phê và vị chua của yuzu xông lên cùng một lúc làm mình không biết nên tập trung vào vị nào mới đúng. Đây chắc chắn là món sẽ chia phe thích - ghét rất rõ ràng. Một ly Americano có giá 60 Baht.

Ly Lychee Soda mà vợ mình chọn
Vợ mình thì đứng tần ngần trước tủ kính một hồi lâu rồi quyết định gọi món Lychee Soda (Soda vải). Nước khoáng có ga pha cùng syrup vải, bên trên thả nguyên mấy miếng thịt vải tươi mọng, và dĩ nhiên, không thể thiếu cọng ngò tây quen thuộc. Món này mang lại cảm giác nhẹ nhàng, mát lạnh rất hợp với thời tiết Thái Lan. Hương vải thoang thoảng dịu nhẹ chứ không bị hăng mùi hương liệu. Giá ly này là 75 Baht.


Không ngờ lại tìm thấy chiếc bánh "chân ái" ở một quán cafe local Thái Lan
Nhưng câu chuyện thực sự bắt đầu từ đây cơ. Chiếc bánh màu tím mà vợ mình chọn từ tủ kính. Đây chính là điểm nhấn của cả ngày hôm đó.

Trong tủ kính bày la liệt bánh kem mousse, bánh crepe, rồi cả chiếc bánh matcha màu xanh lá xếp thành một hàng dài. Đối với một quán cafe local ở Thái thì dàn lineup tráng miệng này thực sự khá là xịn sò đấy. Tầng trên cùng còn có vài loại bánh mì nữa. Vợ mình đã chỉ ngay chiếc bánh màu tím nằm ngoài cùng bên phải.

Lúc nhân viên mang ra, chiếc bánh nhìn bé tí teo. Đặt cạnh ly nước thì thấy nó còn nhỏ hơn cả lòng bàn tay, tấm hình này là do mình chụp bằng ống kính tele (zoom xa) nên nhìn nó mới to khổng lồ hơn bên ngoài vậy thôi. Thực tế chắc múc ba bốn muỗng là sạch đĩa. Mình nhớ không lầm thì giá bánh khoảng 100 Baht, nếu chỉ xét về lượng thì nói thẳng là không thấy rẻ chút nào.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đưa muỗng đầu tiên vào miệng, cả hai đứa mình đều khựng lại và phải đặt muỗng xuống. Lớp nước sốt sền sệt phủ lên trên lớp mousse việt quất lan tỏa một hương vị vô cùng đậm đà nhưng không hề bị gắt cổ. Trong số tất cả những loại bánh mình từng ăn ở Thái, đây thực sự là chiếc bánh "chân ái" của đời mình.
Kích thước bị ống kính phóng đại, nhưng độ ngon thì không hề "nói quá"

Chụp dí sát bằng ống kính tele nên lên hình trông bánh to chà bá vậy đó. Kích thước thật chắc bề ngang chỉ cỡ ba ngón tay chụm lại thôi. Phần đế là lớp bánh quy sô-cô-la vụn bóp nhuyễn, bên trên là lớp mousse màu tím nhạt được rưới nước sốt việt quất sền sệt quyến rũ. Tốc độ tan chảy của lớp mousse trên đầu lưỡi đạt mức hoàn hảo, và mấu chốt là nước sốt việt quất không hề lấn át đi vị ngon của lớp mousse. Để tìm được một chiếc bánh cân bằng xuất sắc thế này hiếm lắm nha.

Cách decor rắc yến mạch và đường bột lên mặt đĩa trắng. Ở một quán cafe local Thái Lan mà làm được như vầy thì nằm ngoài dự đoán của mình luôn. Cảm giác giống hệt như đang được phục vụ món tráng miệng trong một nhà hàng cao cấp (fine dining) vậy. Ngay cả nhiều quán cafe nổi tiếng ở trung tâm Bangkok cũng chưa chắc đã decor đĩa tỉ mỉ tới mức này, nên khi thấy cảnh này ở một quán xóm Ban Phe, mình có hơi bất ngờ.
Chỉ một lớp syrup cũng đủ thấy tay nghề của quán

Mình cố tình zoom sát vào lớp syrup việt quất để chụp. Dòng syrup chảy tràn bóng bẩy này chính là điểm ăn tiền. Nếu làm không khéo, nó sẽ ngọt gắt y như nước đường pha và phá hỏng toàn bộ vị bánh. Syrup ở quán này thiên về độ chua thanh mát nhiều hơn là độ ngọt. Bản thân lớp mousse đã ngọt dịu mơn trớn rồi, thêm lớp syrup điểm xuyết vị chua chua cực kỳ cuốn hút.
Cấu trúc bánh nhìn từ mặt cắt

Mình xắn thử một miếng. Bánh không chỉ có mỗi mousse đâu nhé. Dưới cùng là lớp cốt bánh bông lan sô-cô-la, tiếp đó mới đến một lớp mousse việt quất mỏng phủ lên. Canh được độ dày mỏng và đồng đều cho lớp mousse này không phải chuyện dễ. Nếu dày quá thì mau ngán, mỏng quá thì ăn chẳng bõ bèn gì. Còn miếng bánh này, độ dày được căn chỉnh để chỉ trong một ngụm, bạn có thể cảm nhận trọn vẹn sự đầm chắc của cốt bánh quyện cùng sự mềm mịn của mousse.

Nhìn kỹ hơn vào mặt cắt, bạn sẽ thấy lấp ló những mảnh trái việt quất nhỏ lẩn khuất bên trong mousse. Tức là họ không chỉ hời hợt rưới sốt lên trên, mà làm nhân rất thật tâm vào tận sâu bên trong.

Chụp thêm một tấm cận cảnh lớp syrup nữa. Dù chảy tràn xuống nhưng độ sệt của nó lại lan tỏa chầm chậm trên mặt mousse chứ không hề trôi tuột đi như nước lỏng. Những hạt việt quất lợn cợn nguyên trái nhai vui miệng nằm cuộn trong lớp sốt, ăn là cảm nhận ngay được vị của trái cây tự sên thủ công chứ không phải loại đóng hộp công nghiệp.
Không gian quán qua ống kính zoom
Giờ mình sẽ kể chút về không gian bên trong quán nhé. Hình ảnh đều được chụp ở góc trong. Vì mình chỉ mang đúng một cái ống kính zoom nên không thu được toàn cảnh bên ngoài.

Không gian quán không tính là rộng rãi lắm, nhưng cách họ bài trí nội thất cổ (antique) cùng những món đồ decor mang đậm hơi thở Thái Lan ở từng góc nhỏ lại rất tinh tế. Không có vẻ gì là gượng ép sắp đặt cả, mọi thứ tự nhiên như thể chúng đã ở đó từ rất lâu rồi. Các quán cafe ở Thái rất hay có gu thẩm mỹ kiểu này. Họ không cần đổ hàng đống tiền vào decor, mà dùng chính những món đồ sẵn có để thổi hồn vào không gian.
Những món đồ decor như một bảo tàng vintage



Trên tường treo một tác phẩm điêu khắc mặt voi bằng gỗ rất lớn, còn mỗi tầng kệ gỗ lại xếp ken đặc những chiếc xe máy mô hình hay búp bê kẹp hạt dẻ. Một góc quán dựng chiếc xe Vespa cổ màu xanh biển nhạt tuyệt đẹp, ngay phía sau là chiếc xe máy Honda Monkey màu vàng kim. Chắc hẳn anh chủ quán có đam mê sưu tầm, khiến cả quán cafe trông như một bảo tàng vintage thu nhỏ vậy. Thậm chí trong một tủ kính trên tường còn trưng bày nguyên cây đàn guitar Fender Telecaster, có ghi chú nhỏ bên dưới là "Fender Telecaster Japan 1987-1990". Lần đầu tiên mình thấy một quán cafe lại đi trưng bày cả guitar xịn thế này. Mọi thứ dường như chẳng tuân theo một chủ đề thống nhất nào, nhưng lạ kỳ thay lại không hề mang đến cảm giác lộn xộn. Nó giống hệt như phòng khách của một người đang gom hết những món đồ mình yêu thích lại vậy.
Bật mí thêm là chỗ đậu xe trước quán chỉ chứa được tầm 5 chiếc ô tô thôi. Tầm chiều cuối tuần mà ra đây tìm chỗ đậu xe là khá vất vả, nên tốt nhất các bạn cứ tranh thủ đi sớm cho thong thả nhé.
Thiết kế 2 tầng, góc ngồi dưới chân cầu thang vòm ấm cúng

Quán được thiết kế dạng 2 tầng. Dưới gầm cầu thang, người ta xây một đường vòm bằng gạch nung đỏ tạo thành một góc ngồi cực kỳ ấm cúng và riêng tư. Đi bộ lên lầu sẽ mở ra thêm một khu vực chỗ ngồi tách biệt khác.
Chỗ ngồi khá thoải mái, ghế cạnh cửa sổ tầng 2 rất được ưa chuộng



Trên tầng 2 có bố trí một bàn gỗ nguyên khối cỡ đại (wood slab), dư sức cho một nhóm đi đông người ngồi tụ tập. View nhìn ra ngoài cửa sổ kính là những tán cây xanh mướt nên vị trí này lúc nào cũng đắt khách. Dưới tầng 1 thì có mấy chiếc ghế gỗ dáng thấp, lót đệm da màu nâu. Độ ngả của lưng ghế được tính toán siêu vừa vặn để ngồi ngả ngớn, dù có ngồi lâu cũng không bị mỏi xíu nào. Cạnh sườn ghế còn được ốp thêm họa tiết vải thổ cẩm Thái Lan, nhìn phát biết ngay quán cafe Thái luôn. Khoảng tường trên ghế sofa thì treo kín những bức tranh vẽ trên giấy cói Ai Cập (papyrus) cùng tủ kính nhỏ đựng đồ lưu niệm. Dưới ánh đèn thả trần màu xanh nhạt, góc này giống hệt như một phòng tranh nghệ thuật nhỏ. Độ "lạc quẻ" vẫn không đổi, nhưng tới tầm này thì bạn sẽ tự giác hiểu ra rằng, chính cái sự lộn xộn, ngẫu hứng này mới làm nên bản sắc của quán.
10 câu tiếng Thái dùng ngay khi vào quán cafe
Cuối cùng, mình đã tổng hợp sẵn những mẫu câu gọi món cực kỳ hữu ích khi bạn đi cafe ở Thái. Mình có phiên âm sang tiếng Việt luôn rồi, bạn cứ đọc y chang là người bản xứ sẽ hiểu cái rụp.
🗣️ 10 câu tiếng Thái "bỏ túi" khi đi cafe
Ghi chú: Đọc tự nhiên, có lên xuống giọng nhé
Ao an ni kha/khap
เอาอันนี้ค่ะ/ครับ
→ Lấy cho mình món này
Mai sai nam tan
ไม่ใส่น้ำตาล
→ Không bỏ đường nhé
Mai sai nom khon
ไม่ใส่นมข้น
→ Không bỏ sữa đặc nhé
Wan noi noi
หวานน้อยหน่อย
→ Làm ít ngọt thôi nhé
Sai nam khaeng yoe yoe
ใส่น้ำแข็งเยอะๆ
→ Cho thật nhiều đá nha
Ao ron kha/khap
เอาร้อนค่ะ/ครับ
→ Cho mình món nóng
Ho klap ban kha/khap
ห่อกลับบ้านค่ะ/ครับ
→ Gói mang về giúp mình
Rahat wifi a-rai kha/khap
รหัสไวไฟอะไรคะ/ครับ
→ Mật khẩu wifi là gì vậy ạ?
Kho nam plao kha/khap
ขอน้ำเปล่าค่ะ/ครับ
→ Cho mình xin ly nước lọc
Kep tang kha/khap
เก็บตังค์ค่ะ/ครับ
→ Tính tiền giúp mình nhé
💡 Lưu ý nhỏ
Nếu bạn là nữ thì thêm đuôi "kha" (ค่ะ) ở cuối câu, còn nam thì dùng đuôi "khap" (ครับ) để câu nói lịch sự, dễ thương hơn. Nếu muốn nói rõ độ ngọt bằng con số, bạn có thể nói "Ha sip poe-sen" (ห้าสิบเปอร์เซ็นต์) = 50% nhé.
Tổng hợp thông tin ghé thăm Elephante Cafe
Tóm lại, Elephante Cafe là một tọa độ cực kỳ lý tưởng để tạt ngang vào nghỉ ngơi trên đường ra đảo Koh Samet. Từ bến tàu Nuan Thip chạy xe ra đây chỉ mất tầm 2-3 phút, đi bộ cũng chỉ 10 phút là tới nơi. Cà phê Americano giá 60 Baht, Lychee soda 75 Baht, còn bánh kem mousse việt quất thì mình nhớ mang máng khoảng 100 Baht. Tính ra một người chỉ tốn chừng 200 Baht đổ lại là đã có thể thưởng thức no nê nước và bánh ngọt rồi. Đổi ra tiền Việt là khoảng 150.000 ₫, trong khi nếu cũng gọi menu này ở mấy quán khu Thong Lo hay Ari (Bangkok), mỗi người ít nhất phải rút hầu bao từ 300 đến 400 Baht. Mức giá chưa tới một nửa nhưng chất lượng bánh ngọt mang lại có khi còn nhỉnh hơn, nghĩ lại thấy quán này bị "underrated" (đánh giá thấp) quá chừng.
Thấy nhiều review bảo rằng nếu ghé quán vào buổi chiều muộn, quán thường hay hết sạch hạt cà phê nên bạn sẽ không mua được đâu, tốt nhất là cứ rủ nhau đi buổi sáng hoặc đầu giờ chiều cho thong thả. Quán mở cửa từ 09:00 - 18:00 (ngày thường) và 07:00 - 18:00 (cuối tuần), có wifi miễn phí luôn. Nếu có dịp du lịch qua Rayong hoặc đang đợi tàu ra Koh Samet mà còn trống thời gian, bạn nhất định phải ghé qua đây thử một lần nhé. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện dặn dò độ ngọt của đồ uống cũng quan trọng đấy, nhưng quan trọng hơn là phải hỏi nhân viên xem món bánh kem mousse việt quất đó hôm nay còn trên menu không đã nhé!
Bài viết này ban đầu được xuất bản trên https://hi-jsb.blog.