
Quán cà phê rừng đẹp trong ngôi nhà gỗ
Mục lục
14 mục
Trước khu nghỉ dưỡng rừng tự nhiên Jangtaesan ở Daejeon, có một quán nhà gỗ ẩn giữa rừng
Tôi đến khu nghỉ dưỡng rừng tự nhiên Jangtaesan để ngắm lá đỏ. Quán cà phê vốn dĩ không hề nằm trong kế hoạch.
Đầu tháng 11 năm 2025, từ sáng sớm tôi đã lái xe cùng vợ đến Jangtaesan, một khu rừng nghỉ dưỡng nổi tiếng ở Daejeon, thành phố lớn miền trung Hàn Quốc. Tôi biết mùa thu ở Jangtaesan nổi tiếng lắm rồi, nhưng đến nơi vào khoảng 9 giờ sáng thì đúng là bãi đỗ xe chật kín thật. May là ngay trước cổng khu rừng có bãi đỗ riêng của quán, nên tôi đỗ xe ở đó. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản kiểu “người ta cho mình đỗ xe rồi thì ít nhất cũng nên mua một ly cà phê”. Nhưng ngay khoảnh khắc bước xuống xe và ngẩng lên nhìn tòa nhà, tôi đã có cảm giác đây không phải kiểu chỗ chỉ ghé mua một ly rồi đi ra ngay.
Một tòa nhà làm bằng gỗ tròn, mái tam giác nhọn, lối vào hình vòm. Phía sau là rừng metasequoia xen lẫn màu đỏ của lá thu và dãy núi dày đặc ôm trọn lấy cả công trình. Tôi thoáng bị lẫn luôn, không biết đây là Hàn Quốc hay một căn sơn trang nào đó ở châu Âu nữa. Từ khu Gasuwon trong nội đô Daejeon lái xe đến chỉ mất khoảng 30 phút, nhưng vừa tới nơi là cảm giác không khí đã khác hẳn rồi.
Vợ tôi đến từ một đất nước gần như mùa hè quanh năm. Cô ấy sống ở Hàn Quốc được 3 năm, nhưng là người lớn lên ở nơi vốn không có khái niệm lá đổi màu vào mùa thu. Thế nên mỗi lần mùa thu ở Hàn Quốc đến, cô ấy lại nhìn ra ngoài cửa sổ lâu hơn bình thường. Người chủ động rủ đi Jangtaesan trước cũng là vợ tôi. Đã đi thì phải đi lúc đẹp nhất, cô ấy bảo vậy.
Tất cả ảnh trong bài này đều là tôi tự chụp vào hôm đó.
Ngoại thất Keopi Inteobyu Jangtaesan — khu rừng hoàn thiện cảm giác sơn trang

Đây là ngoại thất của quán. Nói thật, nếu tách riêng tòa nhà này ra thì để bảo nó đúng kiểu sơn trang châu Âu có lẽ vẫn hơi lửng lơ một chút. Điều khiến quán này thật sự giống một căn nhà nghỉ trên núi chính là Jangtaesan. Vì núi và cây rừng dày đặc phía sau ôm lấy tòa nhà, nên công trình và thiên nhiên được buộc lại thành một khối, và bầu không khí ấy mới hoàn chỉnh. Từ những tảng đá ở sân trước, mấy cây nhỏ, đến phần sàn gỗ thấp thoáng bên hông, tất cả đều cho cảm giác như bị chôn vùi trong rừng. Thành ra bản thân quán cà phê cũng trở thành một phần của phong cảnh. Nếu tòa nhà này nằm giữa thành phố thì chắc chỉ là một quán đẹp thôi, nhưng khi đặt trên nền Jangtaesan, nó biến thành một không gian hoàn toàn khác.
Vì là đầu tháng 11 nên lá vẫn chưa rụng hết. Màu xanh, vàng và đỏ trộn lẫn vào nhau, gặp thêm tòa nhà gỗ nữa nên nhìn càng giống tranh. Lúc đó tôi hiểu luôn vì sao bãi đỗ xe lại kín đến thế.

Lại gần hơn mới thấy lối vào hình vòm này đồ sộ hơn mình tưởng. Trên cột gỗ treo bảng hiệu, phía bên trong vòm được hoàn thiện bằng gỗ màu đậm. Nhìn sang bên phải là thấy ngay bãi đỗ xe và núi, mà hôm ấy trời lại rất trong nên góc này lên ảnh đặc biệt đẹp.

Nhìn từ bên hông thì quy mô tòa nhà lớn hơn mình nghĩ. Dọc theo bức tường gỗ là hàng cửa sổ ô vuông kéo dài, phía trước có một khoảng sàn rộng nên ngồi đó uống cà phê cũng được. Bạn thấy người đang bước ra ở phía lối vào chứ. Chỉ cần mở cánh cửa đó ra là chạm ngay vào núi rừng. Việc gần như không có ranh giới giữa quán và rừng chính là điểm đặc biệt nhất của nơi này.

Tôi cũng thử chụp ngước lên phần mái vòm. Những đường cong, các cột gỗ, rồi tấm biển màu vàng phía trên. Đặt trên nền trời nhìn rất cuốn. Mấy chi tiết nhỏ kiểu này thật sự tạo ra khác biệt giữa “một quán đẹp” và “một quán có không khí riêng”.
Mẹo ghé quán — chỗ đỗ xe
Quán có bãi đỗ xe riêng. Tuy vậy, mùa thu ở Jangtaesan thật sự rất đông người. Chúng tôi đến lúc 9 giờ sáng đầu tháng 11 mà bãi xe của khu rừng đã kín gần hết rồi. Nếu bãi của quán đầy thì vẫn có thể dùng bãi của khu nghỉ dưỡng, nhưng nếu được thì nên đến sớm vào buổi sáng.
Không gian bên trong — nơi trần cao và gỗ tạo nên cảm giác ấm áp

Bên ngoài cho cảm giác sơn trang châu Âu, nhưng vào trong lại mang một sắc thái khác. Trần nhà mở cao đúng theo dáng mái tam giác nên hoàn toàn không bị bí, và trên các bức tường còn có nhiều ô cửa hình vòm. Tổng thể là tông gỗ nâu, nhưng khác với vẻ hơi lạ lẫm bên ngoài, vào trong lại thấy ấm áp và dễ chịu trước tiên. Kiểu như cảm giác châu Âu ở mặt ngoài được pha thêm chút hơi ấm phương Đông vậy. Chỗ ngồi cũng đa dạng lắm. Có bàn ghế bình thường, có bàn kiểu quầy, và cả chỗ ngồi bệt nữa, thích kiểu nào thì chọn kiểu đó.
Vì chúng tôi đến từ sáng sớm nên bên trong chỉ có chừng hai ba nhóm khách. Tiếng pha cà phê lấp đầy cả không gian, và mùi cà phê như ngấm vào từng thớ gỗ. Vợ tôi vừa bước vào là đứng khựng lại, ngước nhìn trần nhà. Chắc là cô ấy ngạc nhiên một lần vì độ cao, rồi thêm một lần nữa vì hệ đèn treo phía trên. Nhờ vậy mà bọn tôi tha hồ chọn chỗ ngồi từ từ, chụp ảnh cũng rất thoải mái.
“Người ta cho đỗ xe rồi thì vào uống một ly cà phê thôi” — mọi chuyện bắt đầu như thế, mà vừa ngồi xuống là tôi đã nghĩ chắc không thể rời khỏi đây nhanh được rồi.
Khu ngồi bệt — cảm giác thoải mái khi bỏ giày và bước lên sàn

Đây là khu ngồi bệt, và cá nhân tôi thích chỗ này nhất. Trên sàn gỗ có đặt những chiếc đệm tròn và bàn thấp. Chỉ cần bỏ giày rồi bước lên là tự nhiên có cảm giác như đang đến chơi nhà ai đó. Bên cạnh còn có một ô vòm mở thông sang không gian khác, nên dù là kiểu ngồi bệt nhưng hoàn toàn không thấy bị kín hay bí. Nếu đi cùng gia đình hoặc đi đông người thì tôi rất khuyên nên chọn khu này.

Khu bàn ghế thường cũng đẹp đến mức không thể lướt qua được. Một chiếc bàn oval màu tối, xung quanh là ghế có đệm đỏ, mà phối màu này lại cực kỳ hợp với không gian gỗ. Chỗ này ngay cạnh cửa sổ, nên hễ ngồi xuống là cảnh bên ngoài tự nhiên lọt vào mắt. Cảm giác như Jangtaesan đầu tháng 11 đang nằm gọn trong khung cửa vậy.

Tôi chụp khu ngồi bệt ở một góc khác. Bên này ngay cạnh cửa đi ra sàn ngoài trời nên ánh nắng đổ vào rất đẹp. Nếu buổi chiều ngồi đây vừa hong nắng vừa uống cà phê thì đúng kiểu chữa lành luôn, chỉ tiếc là bọn tôi đến buổi sáng nên không canh được thời điểm ấy. Lần sau quay lại tôi định sẽ cố tình đến vào buổi chiều.
Đèn trần — chi tiết hoàn thiện cả không gian

Thử ngẩng lên nhìn trần đi. Những chiếc đèn tròn lớn được treo thành hàng, và đây chính là điểm then chốt hoàn thiện bầu không khí bên trong quán. Cách chúng được treo giữa các thanh xà gỗ khiến không gian trông rộng hơn nhiều, còn ánh sáng thì tỏa ra mềm mại nên tổng thể trở nên ấm hơn hẳn.

Nhìn gần thì giống như hai ba quả cầu tròn chồng lên nhau, chất liệu lại có cảm giác như giấy hanji. Phía sau còn thấy cửa sổ tròn và chiếc đèn lồng treo trên tường nữa. Kiểu đèn ở mỗi khu lại khác nhau, nên ngồi ở đâu thì bầu không khí cũng đổi đi một chút. Chỉ nhìn mấy chi tiết này thôi là đã thấy đây là quán cực kỳ chăm chút cho phần nội thất rồi.
Bên trong vào đầu tháng 11
Vì là khung giờ buổi sáng nên không gian trong quán rất yên tĩnh. Mùi gỗ, tiếng pha cà phê và lá đỏ nhìn thấy qua ô cửa. Có một khoảnh khắc ba thứ đó chồng lên nhau, và lúc ấy bạn sẽ hiểu vì sao quán này nhất định phải nằm ở ngay cổng Jangtaesan.
Sân hiên ngoài trời — uống cà phê khi khu rừng ở ngay trước mắt

Bên trong đẹp thật, nhưng nếu thời tiết ổn thì hãy thử ngồi ngoài trời. Trên sân hiên có bàn ghế kim loại, còn bên kia lan can là cây cối hiện ra ngay trước mắt. Rừng ở gần đến mức khi ngồi đó bạn có thể nghe tiếng lá rung trong gió. Cà phê uống trong nhà và cà phê uống ở đây thật sự khác nhau. Cùng là một ly latte thôi mà vì không khí khác nên cảm giác vị cũng khác luôn.

Bên hông tòa nhà cũng có chỗ ngồi ngoài trời. Ngay trước bức tường gỗ là những chiếc ghế tông pastel, phần mái che hơi nhô ra nên vào ngày nắng gắt vẫn có thể ngồi trong bóng râm. Kể cả khi bên trong kín chỗ thì đôi lúc khu này vẫn còn chỗ trống, nên đừng đi ngang qua mà bỏ lỡ.
Sàn gỗ phía dưới — chỗ ngồi ẩn mình giữa rừng

Đây là phần sàn phía dưới nhìn từ trên xuống. Có ba chiếc ô mở ra, bàn ghế được đặt trên sàn gỗ, còn xung quanh thì đúng nghĩa là toàn rừng. Đây là kiểu chỗ ngồi có thể uống cà phê giữa vòng tay cây cối, nhưng tôi nghĩ cũng khá nhiều người không biết ở đây có khu này nên cứ thế đi luôn. Nhất định hãy thử xuống dưới một lần.
Ngồi đâu thì hợp — gợi ý theo từng kiểu đi
Nếu đi cùng gia đình hoặc nhóm đông thì khu ngồi bệt trong nhà là thoải mái nhất. Nếu đi đôi thì ngồi bàn cạnh cửa sổ để ngắm lá đỏ cùng nhau cũng rất ổn. Trời đẹp thì ra sân hiên ngoài trời, còn nếu muốn lặng lẽ vùi mình vào rừng thì xuống sàn gỗ phía dưới. Chỗ ngồi đa dạng nên đi với ai, đi trong tâm trạng nào cũng có góc phù hợp.
Tủ trưng bày món ngọt — quầy gọi món mà chỉ chọn thôi cũng thấy vui

Chúng tôi chọn chỗ ngồi xong rồi đi ra quầy, nhưng vừa đứng trước tủ lạnh trưng bày là chân tự nhiên khựng lại. Ở ngăn trên có bánh gato sô cô la ngải cứu, mặt ngoài màu xanh ngải cứu đậm, bên trên là một lớp kem vàng nên mặt cắt nhìn nổi bật hẳn. Ở ngăn giữa là terrine sô cô la và bánh phô mai Basque đặt cạnh nhau, còn ngăn dưới thì có nước ép xếp thành hàng theo từng màu, nên ai không uống cà phê vẫn có khá nhiều thứ để chọn. Đứng trước tủ này mà bảo chỉ chọn một món thì thật sự không dễ.

Bên cạnh tủ trưng bày còn có kệ bánh nướng. Bánh mì muối 4.000 won, khoảng 72.000₫, và bánh mì muối hạt dẻ Gongju 6.000 won, khoảng 108.000₫, được đặt cạnh nhau. Bên cạnh đó là bánh quy sô cô la đen chip 4.500 won, khoảng 81.000₫, bánh quy táo soboro 4.300 won, khoảng 77.000₫, và bánh quy matcha hạt mắc ca trắng 4.500 won, khoảng 81.000₫, tất cả đều được bày trên đĩa. Phía sau còn thấy cả financier và madeleine nữa. Mấy chiếc bánh quy nào cũng to và chắc tay, nên tôi có cảm giác gọi một món ăn kèm cà phê là cũng khá đủ rồi.

Tôi chụp gần bánh palmier giá 5.000 won, khoảng 90.000₫, và bánh mì muối giá 4.000 won, khoảng 72.000₫. Palmier là kiểu bánh ngàn lớp phủ sô cô la bên trên, kích thước cũng khá lớn, còn bánh mì muối thì có dáng tròn tròn với hạt muối rắc trên mặt. Chủng loại nhiều hơn tôi tưởng, nên nếu bạn thích bánh thì đứng chọn ở đây cũng đã thấy vui rồi.
Ghi chú về món ngọt
Các món tráng miệng trong tủ lạnh như bánh gato sô cô la ngải cứu, terrine sô cô la và bánh phô mai Basque là món nổi tiếng nên đi sớm mới dễ chọn. Bánh nướng thì thường còn đến muộn hơn, nhưng bánh mì muối lại hết khá nhanh.
Món chúng tôi gọi — Citrus Love, cà phê latte và bánh mì muối

Đắn đo khá lâu rồi cuối cùng chúng tôi gọi như này. Tôi gọi một loại trà tên Citrus Love, vợ tôi gọi cà phê latte, thêm một chiếc bánh mì muối nữa. Citrus Love là loại trà được pha trong bình thủy tinh, cánh hoa khô và thảo mộc ngấm vào nước rồi từ từ ra màu. Bên cạnh có kèm một chiếc ly thủy tinh rỗng để tự rót ra uống.
Trong lúc chờ đồ uống mang ra, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy những tán cây pha lẫn xanh và đỏ lấp kín cả khung kính. Vợ tôi cứ lặng im ngắm ra ngoài khá lâu. Với một người lớn lên ở nơi không có mùa lá đỏ, việc lá cây đổi màu chắc hẳn lần nào cũng là một cảnh tượng lạ lẫm. Cô ấy sống ở Hàn Quốc được 3 năm rồi, mà cứ đến mùa thu là lại nhìn ra ngoài lâu hơn bình thường.
Citrus Love — chỉ nhìn thôi cũng thấy tâm trạng tốt lên

Bên trong bình có cánh hoa màu cam và thảo mộc xanh nổi lững lờ, nhìn thôi đã thấy vui mắt rồi. Hương trà cũng thoảng lên rất nhẹ. Mỗi lần mở nắp bình ra là mùi cam chanh lan tỏa, khác hẳn với kiểu trà túi lọc bình thường, đúng là đẳng cấp khác thật.

Đây là tổng thể khay đồ nhìn từ trên xuống. Bình Citrus Love, cà phê latte và bánh mì muối được đặt cùng nhau trên một chiếc khay. Nếu hai người cùng đi quán cà phê mà không biết gọi gì cho hợp, thì kiểu phối một trà, một cà phê, một món bánh như thế này khá ổn. Bộ ba này bọn tôi thấy rất đáng tiền.
Cà phê latte và bánh mì muối

Đây là ly cà phê latte vợ tôi gọi. Bên trên có latte art hình trái tim, bọt sữa mịn đến mức trước khi uống bọn tôi còn ngắm khá lâu. Uống một ngụm xong cô ấy bảo vị mềm lắm. Tỷ lệ sữa khá cao nên gần như không có vị đắng, thành ra kể cả người bình thường không uống cà phê nhiều cũng thấy dễ chịu.

Đây là bánh mì muối. Bề mặt được nướng bóng lên đẹp mắt, bên trên lấp ló mấy hạt muối nhỏ. Kích thước cỡ bằng lòng bàn tay, bên ngoài giòn còn bên trong lại dai mềm. Ăn cùng latte thì vị mằn mặn và vị béo thơm thay nhau hiện lên, thành ra cứ muốn đưa tay bẻ thêm mãi. Gọi một chiếc cho hai người hơi tiếc thật. Lần sau chắc mỗi đứa phải gọi riêng một cái.

Tôi đổi góc chụp ly latte thêm một lần nữa. Ánh sáng chiếu vào làm kết cấu lớp bọt hiện lên rõ hơn hẳn. Tôi thấy có khá nhiều đánh giá bảo quán này là nơi uống cà phê ngon, và sau khi thử latte thì tôi cũng hiểu vì sao người ta lại nói vậy.
Tổ hợp nên gọi
Nếu thích cà phê thì latte + bánh mì muối là lựa chọn an toàn và dễ hợp khẩu vị nhất. Nếu không uống cà phê thì tôi gợi ý các món trà như Citrus Love. Nếu muốn ăn tráng miệng đậm hơn, hãy thử chọn bánh phô mai Basque hoặc bánh gato sô cô la ngải cứu trong tủ.
Dạo Jangtaesan xong, rồi nhìn lại quán trước khi rời đi
Uống xong cà phê, chúng tôi bắt đầu đi dạo ở Jangtaesan. Dù sao đó mới là mục đích ban đầu của ngày hôm ấy mà.
Chúng tôi đi trên con đường rừng metasequoia. Vì là đầu tháng 11 nên lá vẫn đang chuyển dần từ xanh sang đỏ, nhưng chính cái cảm giác màu sắc pha lẫn ấy lại khiến tôi thấy đẹp hơn cả lúc chỉ có một màu. Vợ tôi đi mà cứ liên tục ngẩng đầu nhìn lên. Ánh nắng rơi xuống giữa những thân cây cao vút, và tôi cũng tự hỏi không biết một người quanh năm chỉ nhìn thấy màu xanh thì sẽ cảm thấy thế nào khi gặp những gam màu này. Tôi chợt nhớ lần đầu cô ấy nhìn thấy lá đỏ ở Hàn Quốc, cô ấy từng hỏi “lá cây bị bệnh à?”, nghĩ lại mà tôi tự cười một mình.
Sau khi đi dạo xong và quay lại bãi đỗ xe, tôi nhìn quán thêm một lần nữa. Góc nắng đã khác lúc sáng nên tòa nhà cũng mang một cảm giác khác hẳn. Người lúc đó cũng đông hơn nhiều rồi. Vừa lên xe là câu “lần sau mình đến vào mùa hè nhé” bật ra rất tự nhiên. Chỉ riêng việc câu đó xuất hiện thôi cũng đủ nói là quán này để lại ấn tượng trong lòng chúng tôi đến mức nào.
Jangtaesan đổi theo bốn mùa, quán cũng đổi theo bốn mùa
Mùa xuân thì lá non xanh nhạt lấp đầy khung cửa sổ, mùa hè thì ngồi sân hiên dưới bóng cây xanh đậm mà đón gió, mùa thu thì rừng metasequoia đỏ lên khiến cả quán như chìm trong lá đổi màu, còn mùa đông thì qua những cành cây trơ trụi lại thấy rõ đường núi hiện ra, tạo nên một khung cảnh rất tĩnh. Nghe nói đi vào mùa nào thì quán này và cảnh xung quanh cũng vẫn hợp với nhau lắm.
Vì sao tôi thấy nơi này rất đáng cho một chuyến đi về trong ngày gần Daejeon
Nói thật, tôi không phải kiểu đã tra cứu trước rồi cố tình tìm đến quán này. Tôi biết nó vì chuyện bãi đỗ xe, rồi ghé vào uống một ly cà phê với tâm trạng mang ơn một chút thôi — thế mà cuối cùng, thứ đọng lại lâu nhất trong ngày hôm đó lại không phải buổi đi bộ hay lá đỏ, mà là khoảng thời gian ngồi trong quán cà phê rừng đẹp này.
Nếu bạn đang tìm một quán cà phê giữa thiên nhiên gần Daejeon, nếu bạn định đi Jangtaesan trong ngày, hoặc nếu bạn muốn cho một người đến từ đất nước mùa hè quanh năm thấy mùa thu Hàn Quốc trông như thế nào, thì hãy thử ghé nơi này. Có thể ghé trước khi đi bộ trong khu rừng, hoặc sau khi đi xong vào nghỉ chân, uống một ly cũng rất ổn. Tôi đã đi khá nhiều quán có không khí đẹp ở Daejeon rồi, nhưng chỗ có thể ngồi sát bên thiên nhiên thế này thật sự không nhiều. Còn ở đây thì có.
Lần sau tôi sẽ quay lại vào mùa hè. Vẫn ngồi đúng chỗ ấy ở Jangtaesan phủ đầy màu xanh đậm, vẫn gọi đúng ly latte đó. Và lần ấy chắc chắn sẽ gọi hai cái bánh mì muối.
Thông tin cơ bản về Keopi Inteobyu Jangtaesan
Keopi Inteobyu Jangtaesan
Địa chỉ: 452 Jangan-ro, quận Seo-gu, thành phố Daejeon (292-2 Jangan-dong)
Số điện thoại: +82-10-7426-1018
Giờ mở cửa: mỗi ngày 09:00 ~ 19:00 (có thể thay đổi, nên gọi điện xác nhận trước khi ghé)
Đỗ xe: có bãi đỗ riêng của quán (nếu đầy có thể dùng bãi của khu nghỉ dưỡng rừng tự nhiên Jangtaesan)
Instagram: @coffee_interview
Bài viết này ban đầu được đăng trên https://hi-jsb.blog.